Chương 3 Thoát

Emily choàng tỉnh vì một cơn đau rát như xé toạc giữa hai chân.

Hơi nóng hầm hập như lên cơn sốt của đêm qua đã tan đi mất, chỉ còn lại cái lạnh thấu xương và thân thể ê ẩm rã rời, như bị ai đập nát. Cô bật mở mắt, đập vào mắt là một trần nhà xa lạ, rèm dày nặng trịch, và người đàn ông đang ngủ ngay cạnh mình.

Ký ức đêm trước ập về như nước vỡ bờ—cơn choáng váng vì bị bỏ thuốc, nụ cười đểu giả của Roy, cú chạy trốn chân trần trong tuyệt vọng, rồi sự quấn lấy mất kiểm soát trong phòng tắm, tiếp đó là những đợt cuồng nhiệt dồn dập trên giường.

Mặt Emily nóng bừng. Xấu hổ, nhục nhã, hoảng loạn quấn lấy tim cô như dây leo siết chặt.

Cô… thật sự đã ngủ với một người hoàn toàn xa lạ.

Không. Cô phải đi trước khi hắn ta tỉnh.

Chiếc váy dạ hội đã bị xé nát bươm, Emily chẳng còn cách nào khác ngoài việc mặc tạm đồ của Charles. Hắn tỉnh dậy thì lấy gì mà mặc—chuyện đó không còn là việc của cô nữa.

Bên ngoài biệt thự nhà Johnson, Emily vừa định bước vào để đối mặt với Simon, hỏi cho ra nhẽ vì sao ông ta lại đối xử với cô như thế.

Đúng lúc đó, một giọng đàn ông khàn khàn, thô lỗ đến buồn nôn lọt vào tai cô. “Simon, cái quái gì đây? Ông để con Emily chơi tôi một vố à? Tối qua tôi gần như hụt hơi vì đuổi theo nó! Ông nợ tôi một lời giải thích!”

Tiếng cười nịnh nọt của Simon nối theo, pha cái kiểu khúm núm cúi đầu. “Ngài Murphy bớt giận, bớt giận ạ. Con Emily nó được chiều quá nên không biết điều. Ngài cứ yên tâm, tối nay tôi sẽ tự tay đưa nó lên giường ngài để bồi thường. Tôi đảm bảo nó ngoan ngoãn, không dám giở trò nữa.”

“Nghe vậy mới lọt tai. Nói con đĩ đó—Emily—đừng có không biết điều. Được tôi để mắt tới là phúc phần của nó!”

“Dạ dạ, tất nhiên rồi, ngài Murphy.” Giọng Simon càng lúc càng hèn hạ.

Emily không nghe nổi thêm câu nào nữa.

Cô đứng chôn chân, như bị sét đánh ngang tai, máu trong người lạnh ngắt. Cơn đau nhói giữa hai chân vẫn còn đó, nhưng so với cái lạnh tê dại trong tim, chẳng đáng là bao.

Hóa ra không chỉ là trò của Clara.

Chính cha cô đã đem cô ra làm món hàng mặc cả để lấy lòng kẻ có quyền thế. Thuốc tối qua, cái gọi là “bồi thường” tối nay—tất cả đều là một ván bài họ bày sẵn, tính toán từng nước.

Cô từng nghĩ chỉ cần cắn răng chịu đựng thêm một thời gian, cô sẽ giành lại Mirage Fashion của mẹ, giữ được chút hy vọng cuối cùng.

Nhưng giờ cô hiểu—cô không thể đợi đến lúc đó.

Emily cắn chặt môi đến bật vị máu, cố ghìm nước mắt. Cô đã khóc cạn rồi; trong người chỉ còn lại cái lạnh thấu xương và một quyết tâm sắc như dao.

Cô không thể ở lại đây.

Cuộc đời cô không thể để nhà Johnson muốn nắn thế nào thì nắn.

...

Vệt giận dữ giữa chân mày Charles vẫn chưa tan. Vụ bỏ thuốc này rõ ràng nhắm thẳng vào anh. Kẻ bày trò ra tay tàn độc, canh thời điểm chuẩn đến rợn người. Nếu trợ lý của anh không phát hiện kịp, hậu quả sẽ không dám nghĩ tới.

Ánh mắt anh rơi xuống vết đỏ sẫm ở giữa ga giường—giờ đã khô lại—gương mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.

Người phụ nữ đó là ai?

Ký ức đêm qua mờ mịt như sương sớm. Anh chỉ nhớ loáng thoáng mùi hương thoang thoảng của cô, sợi dây chuyền sapphire xanh lam lạnh ngắt cọ ép lên da anh, và cái sự kháng cự rất khẽ—run run—trong vòng tay anh. Chưa bao giờ anh thấy mình mất kiểm soát đến thế, cứ như cô là liều thuốc giải duy nhất cho cái phần hoang dại đang cuộn lên trong người anh.

Anh cứ tưởng sáng dậy sẽ hỏi cho ra nhẽ, nào ngờ cô lại chạy.

Không chỉ chạy, mà còn…

Ánh mắt Charles lướt một vòng trên tấm thảm. Cô lấy cả đồ của anh?

Anh nhấc điện thoại gọi cho trợ lý Nathan Brown, giọng lạnh tanh như băng. “Đi tra cho tôi người phụ nữ tối qua vào phòng tôi là ai.”

Đầu dây bên kia Nathan khựng lại một nhịp, rồi đáp ngay: “Vâng, thưa ngài Windsor. Camera ngoài phòng riêng của ngài có một điểm mù, nhưng hành lang và thang máy vẫn có ghi hình. Tôi sẽ kiểm tra liền. Có cần ém thông tin lại không ạ?”

“Không cần.” Charles nói gọn lỏn. “Tôi muốn hồ sơ đầy đủ của cô ta. Tôi muốn biết cô ta là ai.”

Anh muốn nhìn cho rõ ràng rốt cuộc người đàn bà ấy là ai—kẻ dám lẻn vào phòng anh, lặng lẽ bỏ đi không nói một lời, còn tiện tay lấy luôn quần áo của anh.

Nathan không dám chậm trễ. “Vâng, thưa ngài Windsor. Tôi làm ngay!”

Cúp máy xong, Charles bước tới cửa sổ, kéo phăng tấm rèm dày nặng trịch. Nắng sớm tràn vào, soi rõ từng góc phòng, vậy mà vẫn không xua nổi vẻ u ám trong đáy mắt anh.

Charles có linh cảm, họ sẽ không thể mãi là người lạ chỉ chung một đêm.

Đầu ngón tay anh gõ nhè nhẹ lên khung cửa, ánh nhìn lơ đãng hướng về đường chân trời đầy những tòa cao ốc xa xa, đôi mắt tối sẫm vì trầm tư.

Anh nghĩ, ‘Người đàn bà còn chưa biết tên ấy, cô trốn không thoát đâu.’

Cô có thoát được về sau hay không thì chưa biết, nhưng ít nhất lúc này, Emily đã chạy thoát thật.

Simon chỉ cần búng tay là có thể nhờ mối quan hệ của hắn lôi cô ra ở bất cứ thành phố nào trong nước.

Cách duy nhất của cô là ra nước ngoài.

Đi thật xa khỏi mảnh đất ngột ngạt này, đến một nơi mà họ có đào ba tấc đất cũng không chạm tới được.

Emily lẻn về phòng ngủ khi nhà Johnson còn đang mải chẳng để ý. Cô lục lấy hộ chiếu, visa, và một tấm thẻ ngân hàng mẹ cô để lại—bên trong có chút tiền riêng phòng thân.

Vừa nhét hết vào túi, quay người định đi, sợi dây chuyền trên cổ lại mắc vào khe cánh cửa tủ áo. Chốt bật cái “tách”, và sợi dây chuyền sapphire xanh mảnh mai—thứ mẹ cô, Scarlett, để lại—rơi xuống tấm thảm.

Tim cô thắt lại, theo phản xạ cúi xuống định nhặt, thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân đang tiến lại gần.

“Chết tiệt!”

Emily đành bỏ mặc sợi dây chuyền, túm lấy túi, lao tới cửa sổ. Cô bám theo ống thoát nước tuột xuống đất, rồi lại trèo qua tường lần nữa.

Chỉ đến khi ngồi thụp trong một chiếc taxi, nhìn bóng dáng căn biệt thự Johnson nhỏ dần rồi lùi hẳn vào phía xa, cô mới dám ngoái đầu lại. Mắt cô lập tức nhòe đi vì nước.

Sợi dây chuyền đó là kỷ vật cuối cùng mẹ cô, Scarlett, để lại.

Vậy mà bây giờ, cô thậm chí còn không đủ can đảm quay lại để nhặt nó.

Chương Trước
Chương Tiếp