Chương Năm Trăm Sáu Mười Ba

SANDY

“Vậy là cậu thuộc bọn họ, hả?” Tôi thì thầm, nghiêng người về phía trước quầy, như muốn chia sẻ bí mật.

Charlie mỉm cười, đôi mắt lướt qua quán bar trong khi anh đưa cho tôi ly whiskey sour.

“Không,” anh nói gần như xin lỗi. “Tôi ước gì, nhưng không phải.”

“Hmm,” tôi lẩm bẩm, nhướng mà...

Đăng nhập và tiếp tục đọc