Chương 1752

“Thôi được rồi, cứ ở tạm đây đã! Em chắc cũng mệt rồi đúng không? Chúng ta ngủ thôi, đừng để ý đến họ nữa.”

“Ngủ thế nào được chứ? Không có chăn, ngủ rồi chắc chắn sẽ bị bệnh, trời ở đây lạnh thế này.

Họ đã quen với môi trường này rồi, còn mình thì khó mà thích nghi ngay lập tức được.”

Giang Anh lo ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc