134: Bạn biết... cái đặc biệt?

Góc nhìn của Khan

Căn phòng bỗng thấy dễ chịu hẳn sau khi mọi người đi hết, chỉ còn lại tôi với Enzo. Chỉ có tôi và bạn đời của mình ngồi trên chiếc ghế sofa to tướng—Enzo thì ôm tách trà nóng, còn tôi vòng tay qua vai anh, tự nhiên thấy mọi thứ ấm áp, yên ổn lạ thường.

Chúng tôi ngồi vậy một ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc