136: Không thương xót.

Góc nhìn của Aife

Bình minh đến nhanh quá.

Trời mới chỉ nhạt màu sương sớm thôi mà tôi đã đứng ngoài ban công nhìn xuống sân, ôm Willow ép chặt vào ngực như sợ buông tay ra là con bé sẽ tan biến. Tay Bane vòng qua eo tôi, kéo tôi sát vào người anh, như thể anh có thể lấy thân mình che cho tôi ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc