Chương 6
“Em chỉ không muốn Katniss hiểu lầm anh thôi. Em đang cố giải thích với chị ấy mà em đâu có ngờ chị ấy lại nổi điên đến vậy…”
Lillian đứng đó, nước mắt dềnh lên nơi khóe mắt, hàng mi dài run run như sắp gãy. Cô ta mỏng manh y như giàn bìm bìm buổi sớm, nhát đến mức chẳng dám ngước lên nhìn thẳng Katniss lấy một cái.
Diễn thế này thì đúng là phí của trời, không đi đóng phim tận Hollywood cũng uổng.
“Buông cô ấy ra trước đã.”
Sắc mặt Cedric sầm lại. Thấy Katniss vẫn trơ ra không nhúc nhích, ánh mắt anh liếc nhanh sang mấy người qua đường đang đứng lại xem náo nhiệt. “Em làm ầm lên nơi công cộng thế này, em muốn người ta nghĩ gì?”
Vậy ra anh sợ cô làm mất mặt nhà York?
“Katniss, thả em ra đi. Em làm sai gì em cũng xin lỗi, được chưa? Đừng để Cedric rơi vào thế khó xử ở giữa tụi mình.”
Lillian bày ra dáng vẻ hiểu chuyện đến mức thà nuốt tủi vào lòng. Người ngoài có nhìn vào chắc chắn sẽ thương hại cô ta, rồi quay sang chửi Katniss là kẻ ác.
“Được. Vậy xin lỗi tôi trước đi.”
Giọng Katniss lạnh như băng. Đã bị gán cho vai phản diện rồi thì thôi, cô làm cho đáng với màn “đoạt Oscar” của Lillian luôn.
“Em…”
Lillian cứ nghĩ trước mặt Cedric, Katniss sẽ biết điều mà nhịn. Ai ngờ cô lại càng ngang hơn.
Lửa giận bốc cháy trong lòng, nhưng Lillian cắn môi, cố giữ cho mình cái vẻ thiên thần trong mắt Cedric. “Em xin lỗi.”
Katniss bật cười khẽ, lạnh tanh, rồi buông tay khỏi cánh tay cô ta.
Lillian lảo đảo, rõ ràng là định tái hiện màn vừa nãy—ngã thật kịch vào lòng Cedric y như diễn viên phim “giờ vàng”, chẳng thèm giấu giếm.
Nhưng lần này, người đàn ông không mắc câu. Anh chỉ đỡ cô ta đứng vững rồi giữ cô ta sát bên mình.
“Đừng đi vội. Anh cần nói chuyện với em,” Cedric nói, chắn ngay trước mặt Katniss khi cô định lách qua. Khách vẫn còn đang đợi trong phòng riêng.
“Chó ngoan không chắn đường!”
Bị dắt mũi hết lần này đến lần khác, Katniss đã cạn sạch kiên nhẫn.
“Cedric, em đau tay…”
Thấy Cedric cứ dán mắt vào Katniss, Lillian thầm rủa một câu, rồi ôm lấy cánh tay, rên lên khe khẽ nghe tội nghiệp muốn chết.
Ánh mắt Cedric rơi xuống cổ tay cô ta đang đỏ ửng. Anh khựng lại một thoáng, rồi dịu giọng dỗ dành.
“Vào phòng riêng nghỉ đi, bảo phục vụ mang thuốc tới. Anh vào sau.”
“Đều tại em hết… Anh đừng vì em mà cãi nhau…”
Lillian không muốn để họ có không gian riêng, vừa nói vừa làm thân hình mảnh khảnh chao đảo như sắp ngã.
“Không sao. Vào trong đi.”
Nhìn Cedric nói năng nhỏ nhẹ, chăm chăm trấn an Lillian, tim Katniss bỗng nhói lên khó chịu. Một cảm giác không gọi được tên tràn qua, kéo theo cả cơn mệt mỏi mấy ngày nay lại ập xuống.
“Được rồi.”
Lillian biết đàn bà khôn thì phải biết lúc nào nên rút. Cô ta liếc Cedric mấy cái đầy lưu luyến rồi mới miễn cưỡng quay đi.
Chỉ đến khi chắc chắn Lillian đã khuất hẳn cuối hành lang, Cedric mới quay sang đối diện Katniss đàng hoàng.
Dưới ánh đèn, nét mặt Cedric càng hiện rõ, vừa tinh xảo vừa lạnh lẽo—cái lạnh mà Katniss nhìn ra rất rõ trong ánh mắt anh.
“Sao anh không chạy theo bôi thuốc cho cô ta luôn đi? Để cô ta tự bôi một mình, anh nỡ à?”
Giọng Katniss châm chọc, nhưng đắng hơn là đùa.
Dù gì thì đây cũng đâu phải lần đầu anh bỏ rơi cô. Còn bày vẽ làm gì trước mặt cô nữa?
“Chuyện này là giữa anh với em. Cô ấy vô tội. Lúc nào em cũng nhắm vào Lillian như vậy.”
Cedric nhíu mày, rồi khẽ thở dài khi nói.
“Anh đang nhắm vào cô ta đấy à?”
Katniss bật cười chua chát, trong lòng lại gần như… phải công nhận cái tài lật trắng thay đen của anh ta.
Thì ra anh ta đã đẩy Lillian đi chỗ khác rồi cho cô ta quay lại đối đầu với cô.
“Không phải à? Vừa nãy ngoài hành lang, ngay từ đầu cô đã hằn học, còn đẩy cô ấy. Nếu tôi không tới kịp, cô định tát cô ấy hay gì?”
Cedric bực bội vì cái thái độ bướng bỉnh, không chịu nhún của Katniss.
Bất chợt, Katniss nghẹn họng, chẳng thốt ra nổi một câu phản bác. Anh tin Lillian răm rắp, thành ra mù quáng trước mấy lần cô ta khiêu khích hết lần này đến lần khác.
“Im lặng là coi như cô thừa nhận?”
“Nếu ly hôn không đạt được mục đích của cô, giờ cô đổi chiêu để lôi kéo sự chú ý của tôi, tôi…”
Thấy cô cúi đầu không đáp, Cedric tưởng cô đang nhận tội. Tiếc là anh chưa nói hết câu thì đã bị cắt ngang.
“Cedric!”
Một luồng bất lực trào lên từ chân lan khắp người cô. Cô không muốn giải thích, nhưng càng không chịu bị hiểu lầm kiểu này.
“Gần đó có camera an ninh. Tôi đề nghị anh xem lại băng ghi hình.”
“Xem cho rõ ai đúng ai sai rồi hẵng kết tội người ta, đừng nghe một phía rồi phán như thánh.”
“Và mấy câu đó anh nên nói với Lillian, không phải nói với tôi.”
Càng nói, cơn giận của Katniss càng bốc lên, cuối cùng cũng tìm được chỗ xả.
Đôi má trắng hồng của cô đỏ bừng. Đôi mắt vốn trong veo như nước mùa xuân giờ lóe lửa, cô gần như nghiến răng mà nói: “Quản người của anh cho chặt vào! Và đừng có làm phiền tôi nữa!”
Nghe câu cuối, Cedric rõ ràng hiểu lầm sang chuyện khác.
Như thể cảm nhận được sự bực tức của Katniss, giọng anh đột nhiên dịu xuống.
“Được rồi, tối nay tôi sẽ sắp xếp thời gian về nhà với cô. Đừng làm ầm lên nữa.”
“Tôi nhớ hôm nay là ngày cô rụng trứng.”
Ý anh nói thẳng thừng đến mức khỏi cần đoán.
Katniss cảm giác mình đang nói chuyện với… cái cột nhà. Đến nước này anh vẫn nghĩ cô muốn sinh con cho anh. Anh còn chẳng nhận ra cô đã dọn ra khỏi nhà họ.
“Tôi sẽ không sinh con cho anh! Tôi muốn ly hôn, ly hôn! Anh nghe rõ chưa?”
Cơn giận của Katniss chạm đỉnh. Nếu lúc này có thứ gì trong tầm tay, cô thật sự có thể mất khống chế mà ném xuống đất cho vỡ tan, chỉ để Cedric chịu hiểu cho rõ lập trường của cô.
“Chẳng phải cô dọa ly hôn vì chuyện con cái sao?”
“Không! Tôi còn chẳng…”
Giữa chỗ đông người thế này, Katniss suýt buột miệng nói ra bí mật đó—thứ có thể khiến anh hiểu rằng cô chẳng hề hứng thú với mười phần trăm cổ phần nhà York gì hết.
Sắc mặt Cedric tối sầm lại. Đúng lúc bầu không khí giữa hai người như đóng băng, điện thoại anh reo lên, cắt ngang cuộc đối đầu.
“A lô?”
“Cái gì cơ? Tôi đến ngay.”
Cedric cúp máy, nhìn gương mặt bướng bỉnh của Katniss mà thấy nhức đầu âm ỉ.
“Có việc gấp bên công ty cần tôi xử lý. Cô muốn nói gì thì chờ tôi về nhà rồi nói.”
Anh chẳng cho Katniss cơ hội đáp lời đã vội vàng bước đi.
Đứng đủ gần, Katniss nhìn rõ trên màn hình cuộc gọi đến hiện tên Lillian.
Việc công ty? Đúng là cái cớ tiện thật!
“Sếp! Sếp ổn không ạ?”
Flora, trợ lý của Katniss, vì thấy cô đi lâu quá chưa quay lại nên lo lắng chạy đi tìm. Cô ấy bắt gặp Katniss đứng một mình ngoài hành lang. Dưới ánh đèn, bóng dáng Katniss bị kéo dài, trông cô độc và tiêu điều đến lạ. Gương mặt cô trống rỗng, như lạc mất hồn, Flora vội vàng bước nhanh tới đỡ lấy cô, hỏi han đầy lo lắng.
“Chắc tôi uống hơi quá. Tôi không sao, về lại phòng thôi.”
Nghĩ tới khách hàng còn đang đợi trong phòng riêng, Katniss xua tay cho qua, ném ra một cái cớ nghe cũng gượng gạo.
