Bị bắt cóc

Oakley

“Bị… từ chối á?” Giọng mẹ vọng qua cánh cửa, nghe nghèn nghẹt. Trong tầm nhìn mờ đục như phủ sương của tôi, cánh cửa chỉ còn là một vệt nhòe nhạt khi tôi ngả người trên đống gối. Chớp mắt thôi cũng tốn sức kinh khủng, như chỉ cần lỡ khép mắt lại là tôi sẽ gục luôn, nhưng tôi vẫn cố hé mắ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc